Bí quyết cư xử “Thẳng” nhưng “Khéo”

Ranh giới giữa “thẳng thắn” và “thô lỗ” là khá mong manh với nhiều người. Thông thường chúng ta hay có quan niệm rằng, “thẳng thắn” thì không đi đôi với “khéo léo”. Học cách ứng xử trong cuộc sống và trong giao tiếp là vấn đề không hề đơn giản. Trong đó “thẳng thắn” là đức tính thường bị nhầm lẫn với một số tính cách tiêu cực khác.

Thẳng thắn là gì?

Chúng ta cần hiểu thế nào là “thẳng thắn”. Đó là đức tính nói thật và dám nói những điều mà nhiều người không dám nói. Lời nói đó có thể tốt hoặc xấu, nhưng cần phải đúng tính chất sự việc hiện tượng, không thêm hay bớt yếu tố nào nhằm xuyên tạc sự việc hiện tượng. Thẳng thắn là một đức tính tốt, nhưng thẳng thắn quá lại khiến mối quan hệ trở nên khó vững bền. Tuy nhiên không thể phủ nhận, đóng góp ý kiến thẳng thắn giúp chúng ta nhiều bài học tốt, mà bài học đầu tiên đó là làm bạn và nói chuyện với những người “thẳng thắn”, vì một trong những cách ứng xử thông minh với người thẳng thắn là giao tiếp thẳng thắn giống như họ.

Thẳng thắn chứ không phải vô duyên

Nếu muốn “thẳng thắn” không vô tình trở thành “vô duyên”, yếu tố quan trọng là bạn cần lắng nghe và học thêm cách ứng xử thông minh trong cuộc sống thông qua những người “thảo mai”. Bạn biết đấy, nhóm người “thảo mai” khéo ăn khéo nói trong giao tiếp, biết tạo ra những lợi ích cho riêng mình bởi việc biết lấy lòng mọi người xung quanh. Tuy không ai thích những cô nàng thường tỏ ra “thảo mai” nếu họ phát hiện ra sự thật ấy, nhưng những cô nàng này thường có khá nhiều người yêu mến.

Việc thẳng thắn quá, khiến nhiều người ghen ghét, thậm chí bị ghét ra mặt. Không ít người thích khen ngợi và tung hô, cái tôi được vuốt ve khiến lý trí bị mất kiểm soát. Trong cách ứng xử trong giao tiếp, chúng ta luôn đón nhận lời khen bằng tâm trạng hân hoan, hạnh phúc.

Để thẳng thắn không trở thành vô duyên, chúng ta cần thể hiện quan điểm “thẳng thắn” đúng nơi, đúng thời điểm. Bạn biết đấy, không ai thích bị nhiều người ghét cả, dù là người thẳng tính. Chỉ là họ chưa biết cách điều chỉnh hành vi ứng xử trong cuộc sống cho hợp lý mà thôi. Có những tình huống cho phép bạn nên thẳng thắn, công khai, rõ ràng. Tuy nhiên sẽ có lúc chúng cần phải khéo léo nói giảm, nói tránh, nói ẩn dụ, thậm chí là chỉ tiết lộ một phần của câu chuyện.

Vẫn biết rằng, người thẳng thắn thường không biết nói dối, nhưng không có nghĩa là phải có bổn phận nói hết mọi thứ một cách chân thực nhất. Nói một phần và giấu đi một phần đó là một nghệ thuật, đôi khi còn cho hiệu quả gấp trăm lần so với việc nói “toạc” ra.

“Thẳng” cần có sự chân thành

Thẳng tính mà khiến người nghe không bị tổn thương, người nghe tâm phục khẩu phục thì đó là một thành công. Để làm được điều đó bạn cần nói tại những thời điểm thích hợp, đối tượng thích hợp. Bản thân những người thẳng tính nhưng khéo léo thường là những người có chỉ số IQ và chỉ số EQ cao. Họ thường có kinh nghiệm ở vị trí là người tiếp nhận thông tin, do đó việc truyền tải thông tin được tinh tế hơn và người nghe dễ dàng tiếp nhận chúng một cách có ý nghĩa.

Thẳng tính thôi thì chưa đủ, tin tôi đi bạn còn phải khéo léo, tinh tế, nhưng không đồng nghĩa với giả tạo nhé.

Thẳng tính không thích “nhai đi nhai lại”

Với những người thẳng tính, dường như đa phần họ không thích đi nói lại. Ngay cả những người thẳng mà khéo, họ có xu hướng không nói về một vấn đề mà nhiều lần, họ sẽ chuyển sang phương án hành động. Hành động của họ có thể khác nhau tùy điều kiện, hoàn cảnh và tình huống: không nói chuyện đó với bạn nữa, không dây dưa với bạn nữa, không quan tâm cảm nhận của bạn, không làm việc đó chung với bạn nữa, để ý và bắt lỗi bạn khi cần thiết, không nhờ bạn làm việc đó nữa vì “tôi không thích phải nói về vấn đề này nhiều lần”.

Tuy nhiên mọi thứ đều có giới hạn, thẳng thắn cần có giới hạn và tất nhiên là khéo léo cũng cần phải có giới hạn, nếu không muốn khéo léo biến thành dễ dãi.

Thẳng đi đôi với khéo sẽ rất có ích trong công việc

Trong một tập thể thì bạn phải làm việc với rất nhiều cá tính khác nhau. Nếu tập thể ấy có nhiều cá tính mạnh, thì lãnh đạo phải biết mềm dẻo, thì mới tạo nên sự hòa hợp. Một tổ chức muốn tồn tại vững bền cần sự hỗ trợ của mọi cá nhân. Nếu thiếu đi một nhân tố nào đó cũng đủ gây ảnh hưởng đến chất lượng công việc tập thể. Khéo léo là một nghệ thuật và không phải ai cũng có khả năng ấy.

Cần phải nói ngay và luôn, sự khéo léo không phụ thuộc vào độ tuổi, nên bạn đừng nghĩ rằng càng lớn tuổi thì sự trải nghiệm và sự khéo léo càng cao. Vì thế trong công việc, mọi người đều có quyền được công bằng. Ai có khả năng và tố chất hơn sẽ thành công hơn về mặt địa vị và thu nhập.

Leave a Reply